Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Lối cũ chiều cuối Thu



                                                                           Vuõ Anh

Toâi laïi veà beân doøng soâng Möông Maùn
Ñeå ñöôïc nhìn hình aûnh quaù thaân quen
Thuyeàn neo thuyeàn, san saùt ñaäu keà beân
“Chuyeàn hôi aám” cho qua muøa bieån ñoäng
Phan Thieát cuoái thu, möa daàm gioù loäng
Ba chieác caàu, ngaàu nöôùc ñuïc phuø sa
***
Töø laøng xa quaåy gaùnh hôïp chôï Hoa
Laø nhòp khuùc, noái ñoâi bôø caùch trôû
Em thô ôi ! hoa naøy ñem xuoáng chôï
Hueä, Trang, Hoàng, Sen, Söù, Cuùc, Tröôøng Sanh...
Coøn hoa naøo em daønh ñeå taëng anh ?
Maøu hoa ñoû töôïng tröng tình son saét ?
***
Xao xuyeán nhôù, boài hoài thöông, ñuoåi baét
Maùi tröôøng xöa kỷ nieäm cöù ñaâm choài
Luùc baáy giôø... khoâng chæ moät mình toâi
Hoa voâng ñoû tieån naøng veà Thöông Chaùnh...

***
Traêng sao, laïnh, soùng Caø Ty laáp laùnh
Bao con soâng theo höôùng bieån tìm veà
Neûo ñöôøng quen, man maùc ñöôïm tình queâ
  Ta gaëp laïi nhöõng ngaøy xöa thaân aùi.

                                                                            

 
Posted by Picasa

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

CÓ KẺ SANG ĐÒ


                     Anh Ca
Tặng Quế Ly
                                   
Sông Hương một giải mong chờ
                                    Thành xưa phủ khói bến xưa mịt mù
                                    Sang ngang ai dệt thành thơ
                                    Cho đò quên cả đôi bờ cách xa

Có kẻ sang đò vẫn nhớ thương
Trọn niềm chung thủy với song Hương
Bóng ai rung nước rưng rưng hận
Tỏa khói thành xưa mấy lớp sương

Kẻ bước sang ngang, gió ngợ ngàng
Đưa người như nhuốm ý thở than
Trời, mây, sống, nước bờ xanh nhạt
Lá nhạt màu xanh, nắng nhạt vàng

Bến vắng, đò đi vọng cố nhân
Nhạc sầu nghe thoáng sóng bâng khuâng
Có người xuân nữ đa tình ấy
Giấu vội đôi mi lệ ướm tràn
…………………………..
Từ thuở đò đi để bến buồn
Chiều chiều chiếc nhạn gợi cô đơn
Chừng thăm, có kẻ ra sông ngắm
Hình ảnh ngày xưa tận đáy dòng
                                    Vĩ Dạ, xuân Đinh Dâu 1957


Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Chìm trong gương mặt

Em như thể ngọn lửa
không sưởi ấm mà để cháy trong mắt
ngọn lửa lao đao thắp sáng mặt đêm giữa cơn cuồng nộ gió như hơi thở hắt của bầu trời
hơi thở muộn phiền chuyển động nơi lồng ngực đã ám những ngày tháng mệt nhòa
rồi chết êm khi khoảnh khắc buồn vui đã cạn
thân thể chúng quàn trong bầu khí quyển đặc dày những hơi thở khác

Em mang gương mặt lửa
nhưng trong giấc mơ tôi hơi thở em cúi xuống hiền ngoan tiếng cười
hạnh phúc trôi không cần những bờ bến
như cánh rừng mùa thu vụng về rắc hơi ấm lên những vòm cây đong đưa hàng nghìn
giọt lửa thiêu đốt
nắng ve vuốt bước chân trần trên ngọn lá run rẩy với theo cơn gió bay ngang
và tôi
đầy vòm cây chim chóc
mọc lên từ gương mặt
những phiến lá nhỏ nhoi rơi rụng từng tiếng chim cô quạnh quanh thân xác tôi
trong suốt thủy tinh
ấp ủ chiếc rễ cây mơ mộng của tháng ngày

Tán lá dày lưu giữ nghìn thanh âm còn rớt lại trong bình minh trước
mùa trái chín khuất sâu
dâng tặng những bóng râm trói buộc
bức tường bọc khu vườn rêu ướt - mưa xanh thêm giấc mơ vòm lá
đốt cạn màu xanh trong cơn khát ngọt ngào

Như thể yêu em suốt chiều dài sợi nắng
ánh sáng kẻ mình lặng dưới hàng cây
xuyên qua mây trời mênh mông trôi dài
như thể yêu em như thể là ngọn lửa
ở bên kia đầu dây
                                                  Trần  Kiến Quốc

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Về giữa cánh đồng

Con đường bụi đỏ rung lên từng vòm tiếng chim
Ơi hời! những cội  vàng rơm
trải quanh mùa ấu thơ dìu dặt
con diều ngày xưa bay về một chân trời khác
mờ tăm trong câu ca văng vẳng sau hè

Mùa nước trắng đồng
điên điển vàng mặt sông
nằm vắt trên đê thầm thì bờ cỏ mọc
con đê dọc - một thời tôi đi khắp
nắng nghiêng xuống chân đồng bỗng mất hút chiều đi

Tình yêu tôi lớn dần lên - cánh đồng không già thêm nữa
giấc mơ tôi bay xa con đê
đồng lúa lao xao tay vẫy
để lại đây những cội nồng nàn

Mùa gió về hân hoan vuốt mặt
tuổi bay đi
hương nồm trong vắt
trải dài trên đê mưa nắng hai mùa
cằn cỗi bờ tre giữa chiều vun vút
tóc phất phơ bay
vương con diều lạc bay về

                             Trần Kiến Quốc

Phía không em

Lâu lắm rồi
không nhận được tin em
Ta hoang vắng
sau nhiều năm hoang đảo.
em mỏng mảnh
trong cõi thiền mộng ảo
Làm nổ tung
những mảnh sáng sao đêm.

Lâu lắm rồi ta ở phía không em
Cứ chiêm nghiệm
như một nhà hiền triết
Tìm hạnh phúc nghĩa là ta thua thiệt
Hạnh phúc nào không trả giá vì yêu.

Lâu lắm rồi
cây đổ bóng liêu xiêu
Trang thơ viết
cứ gãy mòn thương nhớ
Có lẻ nào
tình ta tan vỡ
Giữa đôi bờ
khắc khoải không em!
              10 - 2001
                  Lê Bá Duy

Ngây thơ

Có một lần
tôi vốc biển vào lọ mực
Phút ngây thơ
ngỡ bắt biển được rồi
Không có sóng
không có thuyền và gió
Biển không còn biển của riêng tôi.

Tuổi thơ tôi ném đá vòng cung
Chơi đuổi bắt trên bãi bờ sóng vỗ
Giả Dã Tràng nghe lòng đất thở
Tuổi thơ ơi! ngày tháng trôi dần...
                              5.1988
                           Lê Bá Duy

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

NGƯỜI BÊN KIA BỜ


                                        
Hỡi người mà lòng tôi yêu mến.
Hãy tỏ cho tôi biết - Người đang ở đâu ?
Ban trưa, tôi đi dạo giữa những vườn hoa
Người đang ngủ ở một nơi nào?
Tôi đang đi đến bên người – Trong im lặng ,
Tận cùng và sâu thẳm.
Ngập ngừng – Tôi đem tặng cho người
Trái tim của hai mươi lăm năm về trước.
Ngước mặt nhìn người – Yêu thương tràn đôi má.
Hỡi người, người đang ngủ thật chăng ?
Trong giấc mộng của người.
Xin hãy gọi tên tôi – Tôi van người!
Dù là tiếng của Hai mươi lăm năm về trước

Nguyễn Nguyệt