Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Một vườn hoa đa sắc

DN589_HH261214_Mot-vuon-hoa-da-sac 4

Với gần 200 tranh, tượng, triển lãm có tên “Đa sắc” của nhóm 11 tác giả đã kết thúc một năm hoạt động của Bảo tàng Mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh (97A Phó Đức Chính, Q.1), đồng thời “mở hàng” cho năm mới 2015 tại địa chỉ mỹ thuật này.
Khai mạc ngày 18-12-2014 và sẽ bế mạc ngày 7-1-2015, “Đa sắc” là cuộc chơi nghệ thuật của các họa sĩ Nguyễn Quang Vinh, Dương Sen, Nguyễn Vũ Anh, Nguyễn Thành Công, Đinh Công Khải, Nguyễn Thanh Hải, Nguyễn Thu Hương, Tuyết Giang, Thái Vĩnh Thành, Trần Ngọc Tình và nhà điêu khắc Nguyễn Văn Trung. Dù đến từ nhiều tỉnh thành trong nước, các thành viên trong nhóm hiện sống và sáng tác chủ yếu tại TP. Hồ Chí Minh. Số tranh, tượng bày kín các gian triển lãm ở tầng trệt của khu trưng bày mới tại bảo tàng cũng cho thấy sự đa dạng về đề tài được các tác giả khai thác.

DN589_HH261214_Mot-vuon-hoa-da-sac 6
Bến nước – tranh sơn dầu của Nguyễn Thanh Hải

Hầu hết tranh sơn mài và sơn dầu của Dương Sen là câu chuyện kể về những nẻo đường ông đã đi qua, những khắc họa đậm nét cảnh sắc làng quê Việt bằng một bảng màu thiên về nóng ấm. Trong khi đó, hình ảnh xóm ngõ thân thương và cây trái hiền hòa trong tranh sơn dầu của Nguyễn Quang Vinh được phối bằng những hòa sắc êm dịu, nhẹ nhàng. Mảng tranh về Hà Nội những năm đã qua và hiện tại của Đinh Công Khải cho thấy những nỗ lực của một họa sĩ sinh trưởng ở thủ đô đang tìm kiếm một cách bày tỏ mới về quê nhà của ông.

DN589_HH261214_Mot-vuon-hoa-da-sac-5
Một góc triển lãm với tượng Ngựa của Nguyễn Văn Trung, trên tường phía sau là tranh Đinh Công Khải

Phần lớn nhân vật trong thế giới tranh của Nguyễn Vũ Anh là trẻ nhỏ: những đứa bé với cái đầu không còn tóc vì xạ trị ung thư nhưng vẫn thật hồn nhiên chơi đùa trong nỗi bất hạnh mà các em đang hứng chịu, hay những trẻ tóc ba vá đang sống dưới cửa thiền, đó là những thiếu nhi mà họa sĩ đã gặp khi tham gia các hoạt động từ thiện.

DN589_HH261214_Mot-vuon-hoa-da-sac 4
Cõng – tranh sơn dầu của Nguyễn Vũ Anh

Một mảng tranh khá đặc sắc tại triển lãm này là của họa sĩ Thái Vĩnh Thành, nhất là hình ảnh các cô gái nông thôn miền Bắc của một thời “Nào đâu chiếc yếm lụa đào/ Chiếc khăn lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?” (thơ Nguyễn Bính).

DN589_HH261214_Mot-vuon-hoa-da-sac
Yếm đỏ – tranh sơn dầu của Thái Vĩnh Thành

Nhưng tạo được dấu ấn khá đậm nét trong vườn hoa “Đa sắc” lại là tranh của hai gương mặt nữ trong nhóm: Nguyễn Thu Hương và Tuyết Giang. Sử dụng những hoa văn cuồn cuộn, mạnh mẽ và một bảng màu thường là đơn sắc, họa sĩ Nguyễn Thu Hương đã sáng tạo hình ảnh thiếu nữ xuân thì huyền ảo mà gợi cảm cùng những tranh trừu tượng với hình và khối khá đặc sắc. Trong khi đó, Tuyết Giang đã có một loạt tranh sơn mài đều về chất lượng, chắc tay về kỹ thuật với hình và màu nền nã, biểu cảm.

DN589_HH261214_Mot-vuon-hoa-da-sac 3
Góc khuất – tranh sơn dầu của Nguyễn Thu Hương

DN589_HH261214_Mot-vuon-hoa-da-sac 2
Sen – tranh sơn mài của Tuyết Giang

Có thể ví von triển lãm “Đa sắc” đã mang đến cho người xem những bông hoa nhiều màu sắc sinh động trong không khí mùa xuân đang đến gần.
Y Chiêu (DNSGCT)

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Phòng tranh “Nhóm bạn cà phê sáng”


DN578_HH101014_Nhom-ban-ca-phe-sang-2
Sau hai năm kết giao, mười ba họa sĩ chuyên nghiệp và tự học trong “Nhóm bạn cà phê sáng” mới có triển lãm chung đầu tiên đông vui tại Hội Mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh (218A Pasteur, Q.3, từ 3 đến 12-10-2014).
Trưởng nhóm – cũng là người cao niên nhất của nhóm, họa sĩ Nguyễn Quang Vinh cho biết sự ra đời của “Nhóm bạn cà phê sáng” là từ sự đồng cảm về mặt nghệ thuật của các thành viên, bất chấp những khác biệt về tuổi tác, tay nghề. Có người đã thành danh hay theo đuổi hội họa nhiều năm, từng có các triển lãm cá nhân và nhóm như Dương Sen, Huyền Lam, Nguyễn Quang Vinh, Nguyễn Đạm Thủy…; có thành viên đã tốt nghiệp chính quy đại học mỹ thuật trong khi nhiều thành viên khác chỉ qua các lớp dạy vẽ tại Hội Mỹ thuật thành phố (và là học trò của chính họa sĩ Dương Sen); lại có người là doanh nhân vì có bạn đời học vẽ nên cũng mày mò tự học…
DN578_HH101014_Nhom-ban-ca-phe-sang-2
Ký ức xích lô – tranh sơn dầu của Nguyễn Anh Vũ
Họ kết bạn qua những mối dây liên hệ của nhau, cùng nhau đi thực tế sáng tác, gặp gỡ trao đổi về nghệ thuật đôi ba lần trong một tháng. Nhưng phải cần đến hai năm để có được phòng tranh của nhóm, bởi theo lời họa sĩ Nguyễn Quang Vinh: “Cần có thời gian để một số thành viên trong nhóm có đủ độ chín cần thiết về nghề, nhất là với các bạn không học trường lớp chính quy hay chỉ tự học. Đến hôm nay, cho dù vẫn còn ít nhiều khoảng cách về năng lực hội họa giữa các thành viên trong nhóm nhưng chúng tôi mạnh dạn ra mắt công chúng, xem như một cuộc vui bè bạn chứ không có tham vọng gì lớn lao”.
DN578_HH101014_Nhom-ban-ca-phe-sang-5
Làng xuân – tranh sơn dầu của Đào Công Khải
Với tiêu chí giản dị như thế, phòng tranh của “Nhóm bạn cà phê sáng” khá đa dạng về đề tài và thủ pháp nghệ thuật. Phần lớn là tranh sơn dầu và sơn mài (sở trường của họa sĩ Dương Sen, được ông truyền đạt cho các thành viên “môn đệ”).
DN578_HH101014_Nhom-ban-ca-phe-sang-3
Phong cảnh Hội An – tranh sơn dầu của Nguyễn Tuyết Giang
Phong cảnh thiên nhiên và cuộc sống ở nhiều vùng miền trải dài trên mặt tranh: vùng cao Tây Bắc với bản làng mùa xuân nở trắng hoa mận đến phố cổ Hội An trầm mặc trong tranh Nguyễn Tuyết Giang; chợ Đồng Xuân và những phố phường Hà Nội đầy nhung nhớ trong tranh Đinh Công Khải – một cây cọ đến từ thủ đô; mặt hồ yên ả soi bóng mây trời và cảnh sắc thiên nhiên trong tranh Nguyễn Quang Vinh; hồi ức tuổi thơ hồn nhiên, nghịch ngợm trong Ký ức xích lô của Nguyễn Vũ Anh hay những sẻ chia cảm động với cảnh nghèo khó của các em nhỏ trong Cơm trắng của Nguyễn Đạm Thủy; người lính trẻ trên đảo xa đọc lá thư nhà trong tranh Đào Xuân Thảo…
DN578_HH101014_Nhom-ban-ca-phe-sang
Cơm trắng – tranh sơn dầu của Đạm Thủy
Và những mảng son vàng rực rỡ trong tranh sơn mài Dương Sen, đối nghịch với bảng màu trầm trong tranh sơn mài trừu tượng của Huyền Lam… Cùng những lung linh đời sống, những muôn màu hoa cỏ trong tranh của các khuôn mặt nữ Nguyễn Thị Như Hoa, Mai Thủy, Nguyễn Ngọc Trinh, Nguyễn Thị Mai…
DN578_HH101014_Nhom-ban-ca-phe-sang-4
Tĩnh vật quả – tranh sơn dầu của Nguyễn Quang Vinh
Vì mục tiêu nghệ thuật là chính, những cuộc tập hợp như triển lãm này đem đến sự sống động, vui tươi cho đời sống mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh.
Y Chiêu

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Ích kỷ - Nguyễn Dũng

Khát vọng vô hình đương thương anh

Em thấm thía trái tim mình phải chết

Dẫu từng bên nhau phút sanh ly tử biệt

Phải tỉnh giấc rồi hỡi thiên chức lạc loài


Không một ai một ai một ai

Khiến em sà vào lòng trẻ mãi

Người - giọt buồn giọt buồn - nhẫn nại

Cấy lương tri bao sâu lắng trãi đời



Bạc tấc lòng kỷ niệm mãi chưa thôi

Đừng xin lỗi ôi quá nhiều hờn dỗi

Ánh mắt trái ngang đâu nỡ làm tình làm tội

Cất giấu làm sao những âu yếm ngọt ngào


Buồn ướt đẫm mưa rừng rát rao

Phút giây ấy quay lưng cảm biệt

Đoàn tụ vợ hiền anh rời khu chiến

Rồi sẽ yên bình ngày tổ ấm sắt son ...


Quạnh quẽ mỗi em ba lô cũ xanh mòn

Lòng trống trải giấc mơ và tiếng súng

Để quên anh em hoá thành rừng rộng

Để nguôi anh em nở đoá lan gầy


Tương lai nào cho người lính em đây

Anh ơi ích kỷ em nghĩ ...

chiến tranh đừng kết thúc ...

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Mười hai bến nước - Nguyễn Bính

Mười hai bến nước

Mỗi lần tôi quá ưu buồn,
Đọc thơ tưởng những linh hồn phiêu lưu
Chiều qua. Cũng một buổi chiều
Bò soài, khăn mặt dở thêu, thở dài.
Tôi như là nhớ một ai,
Tuy chưa một bóng qua trời tôi đâu.
Người âu sầu cảnh âu sầu,
Một lần gió động bên lầu lá rơi.
Ô hay sao thế lòng tôi,
Thuốc nào chữa được bệnh người vẩn vơ.
Vì giời, bệnh gió và mưa,
Phiêu lưu bệnh của người thơ muôn đời.
Đứng lên ngồi xuống lại ngồi,
Tương tư đâu phải bóng người xa xăm.
Nhớ người, tôi đọc hàng trăm
Lời thơ tha thiết âm thầm qua đi.
Trời ơi, cam chịu biệt ly
Trước khi biệt mất, trước khi trao lòng.
Có tàn ác… số mệnh không?
Có tê tái đến tận trong tim lành?
Bảo tôi nín lặng sao đành,
Lòng ơi, người ấy vô tình đi qua.
Thì tôi sợ lắm, người ta
Không nhìn chăm chút sẽ ra thế nào.
Tôi ước ao , tôi ước ao.
Đời người ấy để tôi vào được không?
Tưởng khơi sa mạc mênh mông
Lời tôi im lịm trôi trong cát vàng.
Đầu bù tóc rối tơ vương”
Tôi ngồi nhắc lại một trang thơ buồn.
Nửa chừng lệ đã trào tuôn
Nghẹn ngào không thể đọc hơn một vần
Nghĩa là như thế muôn lần,
Nhưng tôi không khép phong trần như ai
Tôi còn sướng nhất trên đời
Dễ thường kẻ ấy phương trời lang thang
Trưa nay ngồi nhặt lá vàng,
Ngày nào đưa chị, đầu ;làng ngùi trông.
Mái Doài nhớ lá cau Đông.
Nàng lời than thở thả lòng giếng khô.
Còn nhiều… nhưng chỉ tôi thừa,
Cuộc đời phiêu bạt bao giờ gặp tôi
Hỡi người thơ mộng xa xôi
Hay là để một quãng đời nào tiên.
Quãng đời trộn với ánh đèn,
Dưới trời có gặp chỉ phiền phức thêm
Phần hoa rộn rã xiêm áo
Muốn bao hình ảnh có tìm như không
Biết rằng thế lắm, nhưng lòng
Có tin đi một con đường khác đâu.
Vẫn buồn mới khổ, mới đau,
Vẫn chờ, vẫn nhớ nơi đâu xa vời…
Vẫn theo ấy bóng một người,
Qua lời thơ lệ, qua lời gió mưa…
Tình vương trong mộng là THƠ
Nếu như thế quả tôi dư tài rồi,
Nếu là tim rạn máu tươi,
Là lời yêu mến, là lời khóc than.
Là tin tưởng, là quê hương
Là tròn lá gốc, là vuông hay là
Một hàng chữ, ý vu vơ;
Than ôi, tôi biết bao giờ hiểu đây.
Vì làng thơ họp trên mây
Tôi, cô gái xấu đọa đày trần gian
Hiểu làm sao được mà than
nhớ sao não nuột cung đàn...mà ghen
Với người trong giấc mơ tiên
Của chàng thi sĩ quê trên mây hồng
Than ôi, có thể được không
Lòng tôi từ độ... như giòng sông vơi 
Lá vàng đã lắm lần trôi
U buồn đã lẫn thở dài đi qua
Lệ nhiều đã giết ngày thơ,
Môi hồng sẽ nhạt má tơ phai đào
Còn gì nữa mà đổi trao
Cho người đuổi những mơ cao không trùng
Còn gì mà đợi, mà mong
Nhớ tôi thì nhớ, xin đừng có...yêu
Mơ đi tôi cũng mơ theo,
Họa chăng gặp một vài chiều của nhau.
Rồi tìm lấy bước khổ đau
Bạn đi trong lúc tôi rầu rầu trông.
Thế thôi tình cũng là xong
Người đời cát bụi, kẻ phòng cô đơn
Viết đi, tôi dạo khúc đờn
Theo giòng linh lạc của hồn bạn đi.
Viết đi rồi nhớ gửi về
Bến mơ trong gió, mây se chiều buồn






Bao nhiêu đau khổ của Trần Gian
Trời đã dành riêng để tặng nàng

Nàng đẹp, đẹp từ hai khoé mắt,
Làm mờ những ánh ngọc trân châu
Làm phai ánh nước hồ thu thắm,
Làm nhạt bao nhiêu ánh nhiệm màu.

Một cười héo cả trǎm hoa nở,
Say cả non sông, đắm cả giời.
Đuổi cả mối sầu muôn vạn kiếp.
Bẽ bàng tất cả những màu tươi.

Ô kìa! dòng suối Thiên Thai chảy
Đâu thấy hoa đào với dáng tiên.
Chả phải đó là dòng suối tóc,
Nàng buồn gương lược vốn chưa quen.

Tả sao được một thời xuân sắc.
Từ thuở xuân non má chớm hồng,
Từ thuở vườn đào mơ đuổi bướm.
Xếp thuyền thả khắp mặt ao trong.

Rồi một ngày qua, một tháng qua.
Một nǎm qua nữa, tuổi mười ba,
Bên hoa thấy bướm không buồn đuổi,
Chỉ mải mê nhìn bướm ủ hoa.

Ngày tháng trôi xuôi, tuổi lớn dần.
Nàng cười trong nắng: cả mùa xuân
Lòng thơ hồi hộp khi môi thắm,
Hôn vụng hoa tươi có một lần.

Một lần hôm ấy, trước gương soi
Nàng thấy trong gương bóng một người,
Ai đẹp? Hay là tiên lạc lối?
Không, nàng!... Nàng đẹp đấy mà thôi!

Chim ca buổi sớm khuyên nàng học
Bướm dạy nàng thêu, gió dạy đàn
Con bé tài hoa... chim nhắn bướm
Gió chuyền lời bướm xuống nhân gian

Từ ấy, cửa ngoài tin bắn sẻ,
Rộn ràng xe ngựa,mối manh đưa.
Bao nhiêu xe ngựa về không cả,
Tơ đỏ nàng còn dệt giấc mơ...

Nhưng mùa đông ấy, sau xe cưới,
Pháo đỏ giǎng dây thắm trước lầu
Chú rể vui mừng châm lửa đốt
Đốt tàn mộng đẹp của cô dâu.

Trước tài sắc ấy, người chồng ấy
Không cảm, không yêu, chẳng hiểu gì
Nàng biết từ đây đường hạnh phúc
Của nàng ngày một ngắn dần đi.

Nàng có ngờ đâu đến nỗi này
Lỡ làng chôn hết tuổi thơ ngây.
Sống trong buồn tẻ, trong đau khổ,
Với mảnh hồn đơn của những ngày.

Mắt đầy ngấn lệ, lời đầy lệ
Mỗi buổi thu sang gió lạnh nhiều
Tình rụng tự mùa thôi rụng lá
Biết tìm đâu phấn hương yêu.

Bỗng một ngày hè hoa phượng thắm,
Nở đầy trong lá phượng xanh tươi.
Trải dài thắm đỏ con đường trắng,
Nàng thấy đi trên thảm một người.

Người ấy, bụi hồng phong nếp áo
Đi theo tiếng gọi của vinh quang
Nhưng nay dừng bước trên hoa rụng,
Người thấy đâu đây một nhỡ nhàng.

Liền đem chắp lại cánh muôn hoa,
Tô lại màu hoa bị xoá mờ.
Rồi lại vì nàng băng lại vết
Thương lòng đã giết giấc mơ xưa.

E ấp chung nâng chén rượu hồng
Mỉm cười quyến luyến ghé môi chung.
Rượu hồng đẫm những màu ân ái,
Những vị say sưa ấm cõi lòng.

Nhưng bỗng tự nhiên lòng giá lại,
Nhìn nhau qua mắt lệ, than ôi.
Rượu hồng pha lệ, pha chua chát,
Uống cạn làm sao, muộn mất rồi.

"Nǎm ấy sang sông lỡ chuyến đò,
Đò đâỳ gió lớn sóng sông to.
Mười hai bến nước xa lǎng lắc,
Lầm tự ngày xưa, lỡ đến giờ.

"Tôi biết tình tôi đã lỡ rồi
Tình ta đành chỉ thế này thôi
Thương tôi, mình hiểu cho tôi nhé
Mà chỉ riêng mình mới hiểu tôi.

"Tôi tiễn mình trên bến nước này
Mình đi, tôi trở lại chia tay;
Tôi về nán sống trong mong đợi
Cái phút vinh quang của một ngày.

"Hôm nay đã cuối thu rồi lạnh
Nàng hãy mang theo bóng dáng tôi
Cho ấm lòng mình khi lỡ bước
Mưa phùn trên quán trọ xa xôi".

Người ấy đi rồi ... Nàng trở lại
Hờ hai mắt đọng một u sầu.
Buồng hương hoa héo mùa thu hắt
Qua lá mành tương đã lạt màu.

Bao nhiêu ân ái thế là thôi.
Là bấy nhiêu oan nghiệt, hỡi giời.
Nghẹt dưới bàn tay thần định mệnh,
Nàng đương dệt tấm hận muôn đời.


Hà Đông 1938 - Nguyễn Bính


Một Con Sông Lạnh
Tác giả: Nguyễn Bính

Chén sầu nghiêng giữa tràng giang
Canh gà bên nớ giằng sang bên này
Khoan đàn, em hãy gắng say
Một đêm, chỉ một đêm nay thôi mà!

Chúng tôi người bến sông xa
Giang hồ một chuyến về qua xứ này.
Phiền em dǎm bảy đường tay
Một con sông lạnh, vài dây tơ tằm.

... Rung rung ánh nến hoen vàng
Hơi men lắng xuống, tiếng đàn cao lên
Ồ, nàng chẳng phải là em
Tôi nghe vó ngựa hoà Phiên rõ ràng.

Đừng em! -quên đấy -thôi nàng!
Đất Hồ xa quá, nàng sang sao đành!
Trời ơi, Hán Đế vô tình
Tôi xin đốt cả kinh thành ấy đi...

Chưa say, em, đã say gì!
Chúng tôi còn uống, còn nghe em đàn.
... Rung rung ánh nến hoen vàng
Rồi đây nức nở muôn ngàn nhớ thương

Đôi dây như thể đôi đường
Em ơi, Hà Nội là phương hướng nào?
Đêm tàn chẳng có chiêm bao
Đêm tàn có mấy chùm sao cũng tàn

Chén sầu đổ ướt trường giang
Canh gà bên nớ giàng sang bên này
Lạy giời, đừng sáng đêm nay
Đò quên cập bến, tôi say suốt đời,
Chiêu Quân lên ngựa mất rồi...
Thơ Huế


Xóm Ngự Viên

Lâu nay có một người du khách 
Gió bụi mang về xóm Ngự Viên 
Giậu độ dây leo suồng sã quá 
Hoa tàn con bướm cánh nghiêng nghiêng
Buồn thu rơi nhẹ đôi tờ lá 
Xóm vắng rêu xanh những lối hèn 
Khách du lần dở trang hoài cổ 
Mơ lại thời xưa xóm Ngự Viên.
Có phải ngày xưa vườn Ngự Uyển 
Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên? 
Sớm Đào, trưa Lý, đêm Hồng phấn, 
Tuyết Hạnh, sương Quỳnh, máu Đỗ quyên
Đức vua một sớm đầu xuân ấy 
Lòng đẹp theo trời, dạo Ngự viên 
Cung tần mỹ nữ ngời son phấn 
Theo gót nhà vua nở gót sen
Hương đưa bát ngát ngoài trăm dặm 
Cung nữ đa tình vua thiếu niên 
Một đôi công chúa đều hay chữ 
Hoàng hậu nhu mì không biết ghen
Đất rộng can chi mà đổi chác 
Thời bình đâu dụng chước hòa Phiên 
Mẫu đơn nở đỏ nhà vua nhớ 
Câu chuyện : "Hô lai bất thượng thuyền"
Có phải ngày xưa vườn Ngự Uyển 
Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên? 
Gót son bước nhẹ lầu Tôn nữ 
Ngựa bạch buông chùng áo Trạng nguyên
Mười năm vay mượn vào kinh sử 
Đã trả xong rồi nợ bút nghiên 
Quan trạng tân khoa tàn yến tiệc 
Đi xem hoa nở mấy hôm liền
Đường hoa, má phấn tranh nhau ngó 
Nhạc ngựa vang lừng khắp bốn bên 
Thắp hương Tôn nữ xin Trời Phật: 
"Phù hộ cho con được phỉ nguyền"
Lòng Trạng lâng lâng màu phú quý 
Quả cầu nho nhỏ bói lương duyên. 
Tay ai ấy nhỉ gieo cầu đấy 
Nghiêng cả mùa xuân Trạng ngước nhìn.
Trạng bắt sai rồi, lầu rũ sáo 
Có người đêm ấy khóc trăng lên 
Bóng ai thấp thoáng sau bờ trúc 
Chẳng Tống Trân ư cũng Nguyễn Hiền?
Khách du buồn nỗi buồn sông núi 
Núi lở sông bồi cảnh biến thiên 
Ngự viên ngày trước không còn nữa 
Giờ chỉ còn tên xóm Ngự Viên.
Khoa cử bỏ rồi, thôi hết Trạng! 
Trời đem hoa cỏ trả vườn tiên 
Tôn nữ ngồi đan từng chiếc áo 
Dân thường qua lại lối đi quen
Nhà cửa xúm nhau thành một xóm 
Cay nồng hơi thuốc lẫn hơi men 
Mụ vợ Bắc Nam người tứ xứ 
Anh chồng tay trắng lẫn tay đen
Đổi tình thay nghĩa như cơm bữa 
Khúc "Hậu đình hoa" hát tự nhiên. 
Nhọc nhằn tiếng cửi trong canh vắng 
Nhao nhác đàn dơi lúc đỏ đèn...
Hôm nay có một người du khách 
Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên. 

Nữ Sinh

Những nàng kiều nữ sông Hương, 
Da thơm là phấn, môi hường là son. 
Tựu trường san sát chân thon, 
Lao xao nón mới màu son sáng ngời. 
Gió thu vàng lắm ai ơi! 
Đôi thân áo rộng tơi bời bay lên 
Vội vàng những ngón tay tiên 
Giữ hờ mái nón làm duyên qua đường

Gió mưa
Mấy tuần ròng rã gió mưa,
Bên lầu đò lạnh, gió giùa nước dâng.
Ngược xuôi… mưa gió … dãi giằng,
Nằm đây nhớ nửa vầng giăng chốn nào.
Mưa rào rào, gió ào ào…
Chùm chăn say khói thuốc lào đê mê.
Học sinh mấy buổi đi về,
Quần cao nón thấp ê chề gió mưa.
                                    Thơ Huế

Hoa Với Rượu

Thấy rét u tôi bọc lại mền 
Cô hàng cất rượu ủ thêm men 
Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ 
Say cả tư mùa cho khách quen
Em nhỏ là Nhi, bạn nhỏ tôi 
Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi 
Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ 
Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi

Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà 
Người ta bắt chước chị người ta! 
Ra vườn nhặt những hoa cam rụng 
Về bỏ đầy nồi cất nước hoa.

Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy 
Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau 
Hí hửng bảo nhau: "Thơm đấy chứ 
Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!"

Một tối nhà Nhi có giỗ thầy 
Chị Nhi cho uống rượu cay cay 
Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứa 
Mắt đỏ lên rồi chếnh choáng say

Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài 
Bất đồ ngủ đến sáng ngày mai 
Chị Nhi cứ chế làm sao ấy 
Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn cười

Chị Nhi thường nói với u tôi: 
"Hai đứa, thưa bà, đến đẹp đôi" 
U tôi cười đáp ngay như thật: 
"Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi!"

Thuở ấy làm sao thật thái bình 
Trai hiền bạn với gái đồng trinh 
Đời say men rượu thơm hoa rụng 
Tràn những thơ ngây ngập cảm tình

Ấy thế mà rồi cách biệt nhau 
Nhà Nhi không biết dọn đi đâu 
Mình tôi trời bắt làm thi sĩ 
Mẹ mất khi chưa kịp bạc đầu

Bỏ lại vườn cam bỏ mái gianh 
Tôi đi dan díu với kinh thành 
Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới 
Chuốc mãi men say rượu ái tình

Rượu ái tình kia là thuốc độc 
Vườn trần theo bướm phấn hương bay 
Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc 
Hoa hết thơm rồi, rượu hết cay

Trăm sầu nghìn tủi mình tôi chịu 
Ba bốn năm rồi năm sáu năm 
Khóc vụng mỗi lần tôi nhớ lại 
Men nồng gạo nếp nước hoa cam

Xa lắm rồi Nhi, Muộn lắm rồi 
Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi! 
Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ 
Mộng ngát duyên lành cũng bỏ tôi

Chắc ở nơi nào dưới mái gianh 
Chị em Nhi vẫn sống yên lành 
Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán 
Hồn vẫn trong mà mộng vẫn trinh

Ngày xưa còn bé Nhi còn đẹp 
Huống nữa giờ Nhi đã đến thì 
Tháng tháng mươi mười lăm buổi chợ 
Cho người thiên hạ phải say Nhi.

Xóm chị em Nhi ở mấy nhà? 
Bến đò đông vắng? Chợ gần xa? 
Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ 
Vườn có giồng cam có nở hoa?

Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng 
Thực ra có phải thế này không 
Chị Nhi đã lấy chồng năm trước 
Nhi đến năm sau lại lấy chồng?

Ước gì trên bước đường lưu lạc 
Một buổi chiều nào lạnh gió mưa 
Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ 
Giật mình tôi thấy tiếng Nhi thưa

Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó 
Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu 
Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại 
Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau

Tôi kể: "U tôi đã mất rồi 
Cửa nhà còn có một mình tôi..." 
Nhi rằng: "ngày trước u thường nói 
Hai đứa mình trông đến đẹp đôi...".

Chị em mới lấy chồng năm trước 
Chồng chị giồng cam ở mé sông 
Em ở mình đây nhà trống trải 
Trăng vàng đầy ngõ gió mênh mông..."

Như truyện Tương Như và Trác Thị 
Đưa nhau về ở đất Lâm Cùng 
Vườn xuân trắng xóa hoa cam rụng 
Tôi với em Nhi kết vợ chồng

Rượu cất kì ngon men ủ khéo 
Say người thiên hạ lại say nhau 
Chiều chiều hai đứa sang thăm chị 
Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu

Chao ơi! là mộng hay là thực? 
Là thực hay là mộng bấy lâu? 
Hai đứa sống bằng hoa với rượu 
Sống vào trời đất, sống cho nhau

Nhưng mộng mà thôi mộng mất thôi 
Hoa thừa rượu ế ấy tình tôi 
Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng 
Gặp lại nhau chi, muộn mất rồi. 



Truyện cổ tích

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm 
Kén nhân tài mở Điệp lang khoa 
Vua không lấy trạng, vua thề thế 
Con bướm vàng tuyền đậu Thảm hoa.
Vua liền gọi gả con gái yêu 
Nàng đẹp như em, chả nói điêu 
Vua nuông hai vợ chồng phò mã 
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.
Một hôm hai vợ chồng quan Thám 
Mê mải xem hoa lạc lối về 
Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!" 
Trời chiều lạc lối tới vườn lê.
Vườn đầy hoa trắng như em ấy 
Bỗng một bà tiên hiển hiện ra 
Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại! 
Nữ chúa vườn lê đi thăm hoa.
Bà thấy vợ chồng con bướm dại 
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê 
Đến bên âu yếm bà thương hại: 
"Ý hẳn hai con lạc lối về?
"Đây về nước Bướm đường thì xa 
"Về tạm nhà ta ngủ với ta 
"Có đủ chăn thêu cùng gối gấm 
"Có nhiều bánh ngọt ướt hương hoa...
Đêm ấy chăn êm và gối êm 
Vợ chồng ăn bánh với bà tiên 
Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt 
Chồng hoá làm anh, vợ hoá em. 
                                    Thơ M.N.C.S.
Thu rơi từng cánh


Mùa thu hoa cúc lại tàn,
Thuyền ai buộc mãi bên làn cũng cong.
Người về để lạnh phòng không,
Thu rơi từng cánh cho lòng nhớ thương.
Có người cung nữ họ vương,
Lên lầu nhìn giải sông Hương nhớ nhà

Trời mưa ở Huế

Trời mưa ở Huế sao buồn thế! 
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày 
Thềm cũ nôn nao đàn kiến đói 
Trời mờ ngao ngán một loài mây.
Trường Tiền vắng ngắt người qua lại 
Đập Đá mênh mang bến nước đầỵ 
Đò vắng khách chơi nằm bát úp 
Thu về lại giở gió heo may...
Chúng tôi hai đứa xa Hà Nội 
Bốn tháng hình như kém mấy ngày 
Lăn lóc có dư mười mấy tỉnh 
Để rồi nằm mốc ở nơi đây
Thuốc lào hút mãi người ra khói 
Thơ đọc suông tình hết cả hay 
Túi rỗng nợ nần hơn Chúa Chổm 
Áo quần trộm mượn, túng đồ thay.
Hàng xóm có người con gái lẻ 
Ý chừng duyên nợ với nhau đây 
Chao ơi! ba bốn tao ân ái 
Đã đủ tan tành một kiếp trai.
Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ! 
Đành phụ nhau thôi, kẻo đến ngày 
Khăn gói gió đưa sang xứ lạ 
Ai cười cho được lúc chia tay?
Trời mưa ở Huế sao buồn thế! 
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày 
Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ? 
Mà nhớ mà thương đến thế này!
Cố nhân chẳng khóa buồng xuân lại 
Vung vãi ân tình khắp đó đây. 
Mưa chiều, nắng sớm, người ta bảo 
Cả đến ông trời cũng đổi thay
Gia đình thiên cả lên thành thị 
Buôn bán loanh quanh bỏ cấy cày 
"Anh em cánh nhạn người Nam Bắc 
Tâm sự hồn quyên lệ ngắn dài..."
Trời mưa ở Huế sao buồn thế! 
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày 
Hôm qua còn sót hơn đồng bạc 
Hai đứa bàn nhau uống rượu say
Nón lá áo tơi ra quán chợ 
Trơ vơ trên bến nước sông đầy 
Sầu nghiêng mái quán mưa tong tả 
Chén ứa men lành lạnh ngón tay.
Ôn lại những ngày mưa gió cũ 
Những chiều quán trọ, những đêm say 
Người quen nhắc lại từng tên một 
Kể lại từng nơi đặt dấu giầy
Trôi dạt dám mong gì vấn vít 
Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây 
Tỉ tê gợi tới niềm tâm sự 
Cúi mặt soi gương chén rượu đầy
Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ 
Đôi lòng hòa một vị chua cay 
Đứa thương cha yếu thằng thương mẹ 
Cha mẹ chiều chiều... con nước mây

Không hiểu vì đâu hai đứa lại 
Chung lưng làm một chuyến đi đầy? 
Trời mưa ở Huế sao buồn thế! 
Cứ kéo dài ra đến mấy ngày... 

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Thầm kín


                                           Việt Dũng

Khi đứng trước ánh sáng
Em thường nghĩ về anh
Một chút trường xuân xanh
Quanh bản lề cuộc sống ...

Con đường đi thật rộng
Em đợi một bàn tay
Nắm nhẹ ngày hoa mây
Đây là điều thầm kín ...

Em thương anh không nói
Thổ lộ nào dễ đâu
Ước mưa dịu và lâu
Cùng anh đi qua phố ...

Chúm chím góc xa lộ
Thành thị nhìn lứa đôi
Những lặng thinh trong đời
Theo môi rơi nhạt áo ...

Thế gian hay nói xạo
Nên sẽ vẽ trái tim
Bức tranh hai đứa tìm
Lời trao nhau thầm kín ...

Tương tư

                                           Việt Dũng

Thế là tôi đã tương tư
Tối ru gió ngủ trăng vừa lên hương
Rèm buông không tiếng tỏ tường
Người đi khuất dặm đoạn trường tơ duyên

Nồi da nung lấy tim huyền
Lửa sôi mắt ngọc lệ nguyền mi nhung
Tương tư như thỏi sắt hồng
Đốt vào tâm khảm sẹo nằm mộng cay

Tương tư tôi uống cho say
Để quên hết hẳn những ngày bên nhau
Héo hon thớ thịt toa tàu
Chạy đi mải miết ... tìm màu bến xưa ...